Những câu chuyện mà mọi người nhắc tới chẳng ai giống ai. Họ, những cơ thể tới từ những mảnh đất khác nhau, có những điều kiện, mệnh riêng. Nhưng bạn cảm ơn họ bởi nhờ họ mà cuộc sống vốn cực kỳ những xô bồ bỗng trở thành thật xinh xắn, thật ý nghĩa.
1. Người đàn ông bị câm bầu bạn tôi với chú chó mù: Nốt lặng giữa Sài Gòn hoa lệ
Câu chuyện bắt đầu khi một bức ảnh giản dị mà "đắt giá" vô cùng về mộtđược giới thiệu chỉ trong thời gian ngắn nhất tại mạng xã hội để rồi đánh thức trong mỗi người tình yêu và niềm tin vào tình yêu người rất tôt đẹp trong cuộc sống.
Bức ảnh người đánh giày với bạn bè nhỏ đánh thức niềm tin về ái tình người.
Người đàn ông trong câu chuyện là anh Trần Khắc Ân (SN 1977, quê An Giang). Anh hoạt động nghề đánh giày, sống quanh phố Thái Văn Lung, Lê Thánh Tôn, Thi Sách (Q1, TP.HCM) hơn 9 năm nay.
Anh chẳng thể trò chuyện như người thông thường vì bị câm, tay chân bị dị tật bẩm sinh, ngày ngày anh lang thang, không nhà cửa, sáng đi đánh giày, trưa lại kiếm đại cái hiên nhà nào đấy rồi ngủ tới chiều đi đánh giày tiếp tục, tối lại quay về ngủ bên đường Thái Văn Lung. Và trong suốt hành trình bơ vơ ấy, người bầu mình với anh không xa lạ mà là chú chó nhỏ bị mù...
Hai số phận khốn khó nương vào nhau - người đánh giày bị câm và chú chó nhỏ không được nhìn thấy ánh sáng - một câu chuyện tưởng như chỉ tồn tại trong cổ tích. Nhưng Giờ đây, nó làm có thật tại Sài Gòn và sẽ chông ngóng là một điều nhỏ đẹp rất thái bình và ấm áp giữa thị thành hoa lệ...
Người đàn ông câm điếc và chú chó mù phải chăng là câu chuyện cổ tích giữa xã hội hiện đại...
2. Người mẹ đơn thân bị ung thư và tuyển lựa duy nhất là sống sót
"Nếu chúng ta hoạt động tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tôi tìm sai chỗ rồi. mình ung thư, buồn thật, nhưng Đối với tôi, nó giống một thách thức phải vượt qua hơn là sự bất hạnh…", Thực là câu chuyện về sẽ khiến bạn tôi phải biến đổi cách nhìn về cuộc sống. Với chị, ung thư chưa bao giờ là rào cản khiến cuộc sống của chị phải ngưng lại.
Chị tên là Bùi Thị Thủy, 32 tuổi, một bệnh nhân bị ung thư vú . Cũng giống như bao người, chị đã từng òa khóc khi bị "tuyên án tử hình" ở độ tuổi hoạt động khỏe mạnh và đẹp xinh nhất. Nhưng chính cậu con trai - tài sản lớn nhất trong cuộc đời chị đã giúp chị đứng dậy, nhìn nhận ung thư như một sự thử thách và vượt qua nó để sống, bởi với chị lựa chọn duy nhất Thời điểm là sống sót.
Chị Thủy nói bạn tôi rất may mắn khi không phải cắt bỏ toàn bộ ngực mà chỉ triển khai giải phẫu lọc ngừa các khối u.
Chỉ 1 tuần sau khi biết tôi bị ung thư, chị đã thay đổi hoàn toàn quan điểm và chọn lựa cũng như bắt đầu xếp đặt lại cuộc sống của mình: "Tôi bị sốc và để cho mình đau khổ khoảng 1 tuần, sau đó là thôi. bạn ngộ ra, có ngồi than thân trách phận, khóc lóc cho sự đời thì chỉ mau già, mau chết hơn thôi, vậy nên, bạn cứ vui đời mà sống... Ung thư ư? Kệ nó thôi, bạn tôi chống chỏi với nó đến đâu thì đến".
Nụ cười lạc quan của người nữ giới xinh xinh mắc bệnh ung thư
Sau 8 đợt hóa trị, mái tóc chị đã không còn, chị thừa nhận cũng có những phút yếu lòng nhưng rồi lại nuốt nước mắt tự nhủ, những người còn lại bên tôi đều yêu thương bạn tôi Thú thực, không ai quan tâm tới vẻ ngoài của bạn tôi thì chẳng có gì là quá tệ cả. Chị vẫn sống lạc quan, yêu đời và truyền động lực cho biết bao người bệnh từng là nạn nhân của căn bệnh ung thư quái ác.
3. Cảm phục lúc trước nghị lực của chị bán vé số lượng không tay không chân
Sinh ra trong một cơ thể không lành lặn tại vùng quê nghèo tỉnh Khánh Hòa, chị Thuận một thân cá nhân bôn ba khắp tại kiếm sống. Cuối cùng, chị ngừng chân nơi TP. Biên Hòa mưu sinh với nghề tiêu thụ vé số lượng ở ngã tư đường.
Suốt 7 năm qua, hình ảnh chị Thuận không có tay cũng chẳng có chân, người nhỏ thó, thấp bé luôn đứng trên những ngã tư giơ chiếc cùi chỏ hoạt động để xấp vé số lượng tại tay và mời chúng tôi mua giúp là cảnh tượng vô cùng thân thuộc đối với những người dân tại đây. Dù cuộc sống mưu sinh và sinh hoạt một mình gặp nhiều khó khăn gian nan nhưng chị luôn lạc quan và rất hay cười.
Chị giới thiệu phút chốc hãnh diện với mọi người khi vừa tiêu thụ xong những tờ vé số cuối cùng trước kia giờ xổ số.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm xuôi, chị thường hay bị giật vé số lượng, có lần lên tới 2 triệu đồng và khóc như mưa khiến ai cũng chạnh lòng. loay hoay là Thế nhưng chị vẫn phấp phỏng trong bạn tôi nỗi lo cho tương lai của đứa trẻ sinh ra ở vùng quê nghèo. Hiện tại, niềm hãnh diện lớn nhất của chị là bán được hết vé số lượng và gửi tiền về quê, dù cho có phải ăn cơm với mắm qua ngày vẫn mong con trai có một cuộc sống no đủ...
Cái nắng gay gắt ở Biên Hòa mỗi buổi trưa cũng khiến chị mỏi mệt.
4. Câu chuyện buồn đằng sau bức ảnh em bé hôn cha nghèo giữa phố Hà Nội
Giữa lúc mà ai cũng hấp tấp, có những khi chỉ cần ngắm một bức hình cũng đủ để thấy tim mình lắng lại và ấm áp thêm, lại cảm thấy mình đủ sức để tiếp chuyện yêu thương. Bức hình tuyệt xinh ghi lại giây lát một trong lúc hai bố con ngồi tại ghế đá, tại tay người cha làm cầm que kem giữa dòng người vẫn đang tấp nập hỗ tương phía sau lưng... chính là giây phút như thế.
Đó là hình ảnh của hai cha con ông Tạ Văn Ngọc (51 tuổi, quê ở đội 5, xã Khánh Cư, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình). Ông cho biết, bé Yến - con gái chúng ta cùng 2 người con đã mất đều bị mắc chứng bệnh bại liệt não từ khi mới lọt lòng, gia đình lại khó khăn. Bức ảnh được chụp lại trong một lần hai cha con ông bắt xe từ quê lên Hà Nội để lấy thuốc về cho con gái uống.
Hình ảnh của cha con ông Ngọc lan truyền ở mạng xã hội gây xúc động mạnh - (Ảnh: Phạm Tuấn Anh)
Nhưng vượt qua những khó khăn cuộc sống, thân thể vẫn biết sống thật xinh, Yến dù không biết nói, nhưng thấy ai cũng vẫy tay chào. trên đứa bé ấy vẫn là sự hồn nhiên của một đứa trẻ khi được ăn que kem yêu kết và hãnh diện đơn giản trong vòng tay cha.
5. Chiếc xe rác Giáng Sinh và bài học tận hưởng niềm vui mừng từ chính những thứ bạn làm có
Tháng 12 về, không khí Giáng sinh đã tràn trề khắp các nẻo đường... Anh Trần Mạnh Tuấn cũng như mọi người, cũng chuẩn bị đồ trang hoàng khi Giáng sinh đã tới gần lắm. Anh không có nhà, cũng chẳng có cửa hàng, cây thông Noel lại càng không, nhưng anh có chiếc xe rác "dã chiến" của mình - là bạn bè luôn đi cùng của anh hơn 5 năm qua tại Sài Gòn. chạy bon bon tại đường phố Sài Gòn với nhạc, với đèn, hoa và sợi kim tuyến. đó là cách mà anh công nhân Trần Mạnh Tuấn đón Giáng Sinh, rất không thể thiếu, rất yêu đời.
Anh Tuấn sinh năm 1988 trong một gia đình nghèo ở Tây Ninh. Công việc hàng ngày của anh là chạy xe rác đến các nhà dân để thu lượm rác mang về điểm tập kết xử lý. Anh Tuấn chia sẻ, tất cả những đồ trang hoàng này đều là đồ mà người ta vứt đi, không dùng tới. Mỗi lần thu gom rác xong, về điểm tập trung, anh lại soạn ra những đồ vật nào còn dùng được thì giữ lại để treo vào xe cho... đẹp.
Nhìn chiếc xe quá đỗi giản dị nhưng ấm áp, mỗi tôi ai cũng bất giác phải mỉm cười và thầm yêu mến chàng trai bởi anh đã giúp mọi người nhận ra rằng, chẳng có gì hạnh phúc bằng tìm niềm vui mừng từ những việc đơn giản và tận hưởng tất cả những gì mà mình có...
Giáng Sinh đã về trên đô thị và ở mọi nẻo đường khi chiếc xe rác lấp tránh ánh đèn của anh Tuấn ngoi lên.
